Slide 1

...

Slide 2

...

Slide 3

...

Slide 4

...

Slide 5

...

Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017

LỜI TỰA



LỜI TỰA TẬP THƠ: THƠ & NGƯỜI
Khi cất tiếng khóc chào đời, hầu như mỗi chúng ta ai cũng đều hấp thụ chất thơ từ những câu ca dao tục ngữ qua tiếng ầu ơ của mẹ hiền, những điệu hò ngân nga theo dòng sữa mẹ thấm vào huyết quản ẩn vào mạch ngầm rồi theo ta khôn lớn với thời gian. Để rồi bất chợt ngày nào đó đôi khi vô tình ta khơi nguồn mạch ngầm để hồn thơ bật khỏi lồng ngực kết thành những câu chữ ru lòng người trong những hoàn cảnh khác nhau, với những buồn vui trải lòng…
Với Hồng Tâm cũng vậy, lần đầu đọc thơ của em tôi bỗng giật mình thảng thốt, thơ em không phù phiếm bằng những ngôn từ cao sang, nhưng cứ đau đáu những nỗi niềm bóc ruột, bóc gan từ chính cuộc đời của em với những nỗi đau của một số phận nghiệt ngã, thời gian thì cứ vô tình tàn nhẫn như dòng lũ trôi từ từ vùi dập cả một thời xuân sắc của em…
Duyên phận em nhuốm màu xám xịt của nỗi dặm trường đa đoan, cuộc tình rã cánh khi ngỡ tưởng tin vui một sinh linh bé nhỏ vừa tượng hình lại chính là sự đổ vỡ của một cuộc tình khiến em hụt hẫng đau khổ, đến khi đứa con chào đời không bình thường khiến em gần như suy sụp hoàn toàn…
Thấm thoát cũng đã 10 năm trôi qua, tưởng trong cái tâm hồn rệu rã hoang tàn ấy sẽ đổ gục. Nhưng không, bản năng sinh tồn đã tự ý thức tiến đến vô ngã để em vươn mình tồn tại và loại bỏ đau khổ bằng cách trải lòng qua con chữ, biến thành những câu thơ ray rứt lòng người và cũng là cách để em tự giải thoát như một cách ngộ tiến gần đến cảnh giới để tâm trí bình an giữa thế giới vô thường…
Bởi vậy, có thể nói thi phẩm THƠ VÀ NGƯỜI của tác giả Hồng Tâm đã phản ánh đúng những nỗi lòng của tác giả qua từng giai đoạn với những tâm sự chất chứa từ cảnh đời, lòng người, tình yêu, tình mẫu tử…, qua đó chúng ta sẽ thấy một Hồng Tâm đã tự giải thoát bằng cách quên, quên những gì đã đẩy mình vào đến đường cùng, và cái quên đó khởi nguồn từ những lời tự vấn với bản thân.
VỀ ĐI EM
Về đi em!
Ở đó làm gì?
Người ta đang hạnh phúc
Nhìn làm chi?
Thêm đau khổ
Thêm sầu
Mặn làn môi
Về em ơi
Người ta quên em rồi
Thôi! Để thời gian trôi
Rơi vào quên lãng
Một thời chung đôi.
Và như một phản xạ tự nhiên của tâm hồn, khi ta cố quên thì ta lại càng nhớ, hằn đậm dấu vết trong ký ức không thể phai, với Hồng Tâm cái nhớ được trải vào thơ để em nguôi ngoai, để em nhẹ lòng, để em vươn mình đứng dậy đạp lên số phận vượt qua sự trớ trêu của tạo hóa…
Thôi nhé anh! Ta đành vĩnh biệt
Xoá tên anh nghe nhói niềm đau..
(Trích trong Xóa)
Người ta nói cuộc đời luôn công bằng, theo tôi nghĩ thì không hẳn thế, cuộc đời vẫn có những bất công của nó để thấy Hồng Tâm có làm gì nên tội, chỉ vì yêu thương chân thành từ con tim mà dâng hiến cho tình yêu để rồi nhận lại những kết cuộc nghiệt ngã, vậy có công bằng không? Công bằng là do trong chính tâm hồn ta tự giải thoát ra khỏi số phận, chấp nhận sự an bài của số phận để tìm cho mình một cuộc sống thanh thản hơn, để tâm hồn bình an hơn, cùng với sự chia sẻ của bạn bè chung quanh mình. Cũng như em đã tự nhủ với lòng mình để quên đi và chấp nhận những gì hiện hữu với tấm lòng thương yêu vô bờ bến của tình mẫu tử thiêng liêng đối với đứa con, chứng tích của một cuộc tình buồn.
Con ơi đừng sợ
Dù đời không cha
Còn mẹ con nhé!
Mẹ yêu con mà
Con là bài hát
Dạy mẹ yêu thương
Hiểu tình mẫu tử
Đẹp giữa đời thường.
(Trích trong Con của mẹ)
Phải có một tấm lòng yêu thương vô bờ bến, vượt qua cả tình mẫu tử thiêng liêng tự nhiên bao đời mới có thể giúp Hồng Tâm vui với sự
bất thường. Có lẽ cũng chính vì điều đó mà cuộc đời đã đáp trả những điều tốt đẹp, ngọt ngào hơn để em có thể chắp cánh bay xa với những vần thơ của mình. Cũng từ đó mà tâm hồn em ngày càng hoàn thiện hơn khi trong lời thơ của em vươn tầm trong từng suy nghĩ, tình cảm da diết hơn đối với quê hương, đất nước và con người và nhất là sự đồng cảm chia sẻ với những cảnh đới không được may mắn như mình…
Sự tương tác trong cuộc sống, khởi nguồn từ những tấm lòng chân thật, quan tâm và chia sẻ lẫn nhau… là động lực cho em thêm nhiều đức tin và nuôi niềm hy vọng mãnh liệt vào ngày mai, như Hồng Tâm đã trải lòng trong bài thơ:
BẢN THẢO
Bản thảo của tôi là những bài thơ
Viết từ một giấc mơ
Từ giọt nước mắt
Nỗi nhớ khôn nguôi
Bản thảo của tôi là nỗi niềm riêng
Kỷ niệm xưa một thời lỡ tay đánh mất
Mảnh tình rách đố ai vá được
Tim đơn côi chờ giọt nắng quay về
Bản thảo của tôi là lá bùa mê
Gọi tôi trong mơ
Len trong hơi thở
Buộc tôi phải cầm bút
Hí hoáy viết hoài
Viết mãi không thôi.
Viết để thổi bùng lên niềm tin và khát vọng, để lấp đầy những khiếm khuyết cuộc đời suốt 37 năm qua, để số phận phải chào thua một nghị lực phi thường trước những kiếp nạn của đời mình, để vươn lên một tầm nhìn mới trưởng thành hơn, chín chắn hơn, sâu sắc hơn…và Hồng Tâm đã chứng minh được điều đó trong thi phẩm THƠ VÀ NGƯỜI.
Ai đã từng đọc thơ của Hồng Tâm sẽ chứng kiến một sự thay đổi ngoạn mục trong tư tưởng, chính tôi cũng phải ngỡ ngàng trước những lời thơ tinh tế, cảm xúc sâu đến nghẹt thở qua từng câu chữ, tao nên nên những cung bậc du dương, sâu lắng… trải dài suốt tập thơ, một sự thành công đáng được đón nhận qua một tâm hồn biết chấp nhận, bao dung, vị tha và hòa đồng… đã cho em những trái ngọt của ngày hôm nay…
Sài Gòn, tháng 10/2016
NGUYỄN THÀNH

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

CÒN MỘT CHÚT RONG RÊU


( Thơ Nguyễn Hải Thảo )
Còn một chút rong rêu Trên biển đời nổi sóng Hắt hiu những buổi chiều Trên lối về đơn độc Buổi sáng buồn tênh buồn Gió trở se hồn lạnh Trời giao mùa sang đông Bầy chim di vỗ cánh Có thấy đọng màu mây Trong mắt buồn sâu thẳm Và thấy lạnh đôi vai Khi mùa đông đang đến? Còn một chút rong rêu Bám theo tường đá cũ Nỗi nhớ bỗng dập dìu Kéo về như thác lũ! Còn một chút rong rêu Chẳng đủ xanh mộng đời Chút tình thân vá víu Làm hành trang ru tôi… * Bài đăng trong Hương Thiền số 34.
  • Danh mục

    • Âm nhạc

ĐÔI LỜI CẢM NGHĨ VỀ BÀI THƠ VÔ THƯỜNG CỦA TÁC GIẢ HOÀNG ANH 79






Thì em vẫn cứ vô tình
Để ta ngọn gió một mình qua đây
Nằm nghe mưa rớt trên cây
Rừng nghiêng lá chết một ngày ướt thu

Và ta vẫn hạt bụi mù
Theo bàn chân nhỏ em từ trăm năm
Đi qua muôn nẻo phù trầm
Chiều rơi lặng lẽ xe lăn dốc đời

Lần em thả tóc lên trời
Mưa nguồn chớp bể rã rời đời nhau
Ta như con sóng bạc đầu
Xuôi theo dòng nước qua cầu chim bay

Mùa tàn nắng ngủ trong mây
Em thân cỏ úa lạc loài xứ xa
Nhấp say chén rượu quan hà
Trong tim ta thắp ánh tà dương soi

Sông dài mấy nhánh ra khơi
Trách chi dâu bể kiếp người viễn phương
Hợp tan cũng bởi vô thường
Chờ nhau bóng ngựa cuối đường lãng du !

Ngày 18/6/2016
HOÀNG ANH 79

* Lời bình : Hồng Tâm

Cuộc sống, bao thay  đổi không  gì  trường tồn mãi mãi.  Đời là vô thường, kiếp người  thì quá ngắn ngủi .
Nhân đây, tôi xin giới thiệu tác phẩm " vô thường " của nhà thơ Hoàng Anh 79 . Anh sáng tác vào ngày 18/06/2016 là bài thơ viết theo thể lục bát truyền thống.
 Nghe vô thường ta cảm thấy cuộc đời có rồi không, luôn thay đổi từ khi con người sinh ra già, bệnh chết ( sinh - lão - bệnh - tử ) đó là quy luật của trời đất là vòng tuần hoàn ,  ( tiền kiếp – hiện tại -luân hồi ) quy định rõ rệt .

Mở đầu bài thơ:
 Thì em vẫn cứ vô tình
Để  ta ngọn gió một mình qua đây
Nằm nghe mưa rớt trên cây
Rừng nghiêng lá chết một ngày ướt thu

Ở khổ này , ta thấy có gió, lá, mưa  đó là sự thật của cảnh vật xung quanh, là hiện tượng tự nhiên của thực vật và thời tiết . “Lá chết”, “Ướt Thu”  đó là sự mở đầu buồn.  Từ " gió " Trong Phật Pháp có nghĩa là hơi thở, “Để ta ngọn gió một mình qua đây”. Vậy ta thấy được dẫu người con gái có “Vô Tình” thì anh cũng muốn mang một hơi thở yêu thương đến cho nàng.

" Và ta vẫn hạt bụi mù
Theo bàn chân nhỏ em từ trăm năm
Đi qua muôn nẻo phù trầm
Chiều rơi lặng lẽ xe lăn dốc đời "

Ở khổ 2 từ hạt bụi và phù trầm đó là ta bắt đầu sự lên xuống trôi nổi , lăn lộn với cuộc sống. “Hạt bụi mù” theo chân cô gái, đọc ta thấy một  mối tình si dại, “Bụi” cũng có nghĩa là đất. “Xe lăn dốc đời” có phải chăng là kết thúc một kiếp người. Qua khổ nầy ta thấy một tình yêu đang theo đến cuối cùng của cuộc đời

 " Lần em thả tóc lên trời
Mưa nguồn chớp bể rã rời đời nhau
Ta như con sóng bạc đầu
Xuôi theo dòng nước qua cầu chim bay "

Ở khổ 3 ta thấy là sự ly tan, có lẽ cô gái đã theo chồng. " sóng " nổi lên từ nước , sóng thì động và nước vẫn chảy êm đềm , “Sóng bạc đầu” đó là sự thương nhớ.
 " Mùa tàn nắng ngủ trong mây
Em thân cỏ úa lạc loài xứ xa
Nhấp say chén rượu quan hà
Trong tim ta thấp ánh tà dương soi ''
Tà dương ở đây có nghĩa  ánh mặt  trời và cũng tượng trưng ngọn lửa . Có lẽ ngụ ý khổ nầy “Dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em” Khi em lạc loài trong đêm tối xứ xa thì anh vẫn là ngọn lửa soi đường và sưởi ấm cuộc đời em

   . Như vậy qua 4 khổ thơ ta thấy 4 yếu tố chính Gió – Đất – Nước – Lửa theo Phật Pháp 4 yếu tố nầy  thân tứ đại của chúng ta từ đó ta mới thấy sự “Vô Thường” như tựa bài thơ và trong khổ kết
. " Sông dài mấy nhánh ra khơi
Trách chi dâu bể kiếp người viễn phương
 Hợp tan cũng bởi vô thường
Chờ nhau bóng ngựa cuối đường lãng du "

“Sông” còn chia nhánh huống hồ chi kiếp người sao tránh được dâu bể. Đó cũng tạo bởi “Vô Thường” trong trời đất.” Chờ nhau bóng ngựa cuối đường lãng du”  Bóng ngựa là bóng thời gian  - cuối đường lãng du cũng có thể cuối kiếp người, cũng có thể kết thúc những ngày tháng gian gian. Bài thơ khép lại trong sự suy nghĩ miên man của người đọc, và có lẽ ý tác giả muốn bạn đọc quyết định một chuyện tình buồn.

Theo tôi đây là một bài thơ hay ! Nên có đôi dòng suy nghĩ đồng cảm với bài thơ.